Hút hầm cầu
Thứ hai, 9/22/2014, 0:0AM(GMT+7)

Giải thưởng 1 tỷ đồng cho giải pháp hay nhất, đối phó tham vọng bành trướng của Trung Quốc.

Đây là giải thưởng của công ty cho những bài viết hay nhất xuất sắc nhất, về những bình luận mang tính thời sự của mối quan hệ Việt Nam Trung quốc. Sau đây là tổng hợp một số bài viết được xét vào TOP những bài viết vào vòng chung khảo, nhận giải thưởng 1 tỷ đồng. Giải thưởng do Công đoàn công ty môi trường hút hầm cầu Bình dương tổ chức.

   Sau đây là một bài phân tích được lọt vào TOP những bài viết sẽ được tham dự chung khảo của cuộc thi. Những bình luận của cựu công binh chiến trường Đông Nam Bộ 1954, hiện là lái xe hut ham cau binh duong thuộc tổ 21 - thuận an.

Phần 1 : Bang giao Việt Nam- Trung Quốc!

     Trong lịch sử nhân loại thế giới, hiếm có thể thấy một mối quan hệ độc nhất vô nhị nào giống như : Việt Nam- Trung Quốc. Xuyên suốt cả quá trình lịch sử là cuộc xâm chiếm một chiều, bành chướng- đồng hoá văn hoá, huỷ hoại kinh tế - xã hội và xâm phạm lãnh thổ. Một bên luôn có tham vọng bành chướng (Trung quốc), một bên luôn kiên cường chống xâm lược (Việt nam). Tần suất chiến tranh chắc không có bất cứ nơi đâu có thể sánh bằng.

     Nhìn lại lịch sử :
     Nếu bắt đầu tính từ thế kỷ 10 đến nay, thì không dưới 10 lần bọn Trung quốc tiến hành các cuộc tấn công tổng lực xuống phương Nam. Và người Việt bao giờ cũng sản sinh hào kiệt trong bấy nhiều trận chiến đó. Năm 938, Ngồ Quyền đánh bại bọn Nam Hán tại sông Bạch đằng, mà đến này, lịch sử Trung quốc cũng không dám nhắc lại. Nhưng chỉ được hoà bình ít năm, đến 981, Lê Hoàn đập tan bọn nhà Tống. Qua thế kỷ 11, Lý Thường Kiệt biết được bọn Trung quốc sắp qua xâm lược Việt Nam, mang quân đập tan nước từ trong chứng ngay trên mảnh đất Ung châu, sau đó lui về phòng vệ tại Như Nguyệt. Đến giờ sử sách Trung quốc cũng phải một phen bàng hoàng trước một vị tướng tài ba này. Cũng chính vì thế mà bọn Trung quốc kiêng rè nhà Lý đến suốt trận chiến đó cho tới thế kỷ 13. Vào năm 1258, trong khoảng 30 năm ngắn ngủi, một lần nữa Trung quốc phát động 3 cuộc tấn công thảm khốc. Bọn bành trướng phương bắc quay lại vào năm 1404, sau khi đô hộ 23 năm, thì Việt nam tiếp tục đánh bại bằng sự lãnh đạo của Lê Lợi. Đây là một trong những mất mát lớn nhất cho văn hoá lịch sử Việt Nam. Trong quá trình đô hộ, chúng không ngừng lùng sục, đốt phá tất cả các kinh sách, văn bia, rắc tâm đồng hoá người Việt. Đến thế kỷ 18, chúng xua quân chiếm kinh đô Thăng Long, nhưng một lần nữa chúng phải đối mặt với vị tướng đại tài Quang Trung. Chỉ ít tháng, chỉ đạo quân thần tốc vỗ mặt tên quan lại Trung quốc, tướng của chúng phải luồn cúi về nước, không dám ngước mắt nhìn.


hut ham cau binh duong

   Sau thời gian đấy, là cuộc đô hộ của Pháp, đó là khoảng thời gian mà các cuộc xâm lăng đến từ phương Bắc bị gián đoạn. Nhưng đến 1974, chúng quay lại xâm chiếm Hoàng Sa - Việt Nam. Tiếp đó 5 năm sau, chúng xua 30 vạn quân đánh chiếm các tỉnh phía Bắc. Nhưng thật chớ trêu và là một nỗi hổ thẹn trong lịch sử thế giới. Một đội quân tinh nhuệ, trang bị vũ khí tận răng, mà chỉ cần các đội lĩnh biên phòng, dân quân tự vệ, cùng các đội tình nguyện viên Việt Nam. Đã đủ sức chặn họng, và đánh đuổi bọn xâm lăng. Tình trạng chiến tranh kéo dài đến mãi năm 1990. Trong khoảng thời gian đó, chúng cũng đã kịp xua quân chiếm một số bãi đã tại Quần đảo Trường Sa - Việt Nam năm 1988. Cho đến năm  2014, bộ mặt thật cùng với giã tâm xâm lược càng thêm rõ nét, khi chúng xua giàn khoan 981 xâm phạm vùng biển Việt Nam, cùng với đó, là cải tạo bãi đã ngầm Gạc Ma mà chúng chiếm đóng trái phép từ năm 1988. Mưu đồ đó ngày một hiện hữu, và việc chúng thôn tín toàn bộ vùng biển Việt Nam không phải không có thật. Nói đến đây các nhân viên  thong cong nghetnao vet ho ga đều nhận thấy chính quyền Trung quốc luôn có giã tâm như thế nào.
  

      Chính quyền Trung quốc - Tráo trở trong đối ngoại:
      Một sự khôi hài đến nực cười, là việc bọn cầm quyền Trung quốc luôn rêu rao với thế giới rằng. Trung quốc trước đây đã bị Nhật bản xâm chiếm, đô hộ, và nhiều lần lên tiếng đòi Nhật bản hối lỗi về điều này. Chúng luôn nói là nước Trung quốc mới là nước luôn bị bắt nạt. Đấy mới chỉ là một cuộc xâm lược duy nhất một lần của Nhật bản đối với Trung quốc. Còn với Việt Nam, thử hỏi xem, Trung quốc đã bao lần đô hộ, tàn phá, bóc lột nhân dân Việt Nam ? Chính điều này cũng nói lên rằng, chính Trung quốc là nước có ít tư cách nhất trong việc đòi người khác phải hối lỗi về các cuộc xâm lăng.

     
     Trung quốc thực sự đáng sợ ?
     Bản thân Trung quốc là một trong những quốc gia đê hèn nhất trong lịch sử nhân loại. Chúng chỉ dám gây gổ với những quốc gia yếu hơn, hoặc những quốc gia đang bị suy yếu. Bản thân chúng cũng bị những nước bé nhỏ, đô hộ và dày xéo. Ví như Nhật bản, chỉ cần 2 tàu chiến của Nhật cũng đã đủ phát động một cuộc chiến xâm lược quy mô lớn về sau này. Và lịch sử Trung quốc luôn coi đó là sự thật đáng tủi hổ. Về xa xưa hơn nữa, chúng cũng không đủ sức để đối chọi với các đội quân đến từ Mông cổ, và cũng không thể tự giải phóng chính mình. Nhưng nếu nhìn lại Việt Nam, thì đó lại là câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Từ các đội quân lớn mạnh nhất các thời điểm lịch sử như : Quân Nguyên Mông (xâm chiếm toàn bộ Châu Âu lẫn Châu Á), cũng phải cúi đầu trước những tướng lĩnh Trần Thái Tông, Trần Quang Khải, Trần Quốc Tuấn, Trần Hưng Đạo ... sau 3 lần xâm chiếm. Quân đội Pháp - một trong những quân đội hùng mạnh, cũng bị đánh bại, và thảm hại tại Điện biên phủ - gắn liền với đó là vị tướng tài ba Võ Nguyên Giáp. Quân đội Mỹ, cũng phải khuất phục và bỏ chạy khỏi Miền Nam Việt Nam. Chấp nhận sự tủi nhục, đánh dấu sự sụp đổ cho một đế chế đế quốc.


hut ham cau binh duong

   Còn về Trung quốc, nội tại của chúng lại không thể giải phóng nổi trong bất cứ cuộc chiến nào. Kể cả đó là một quốc gia nhỏ bé như Nhật Bản. Nhưng Trung quốc lại được thửa hưởng dòng máu về sự tinh ranh, lọc lõi. Chúng có thể chấp nhận luồn cúi, chịu sự sỉ vả, chờ thời (Đặng Tiểu Bình là một trong những kẻ như thế), chúng chấp nhận chịu nỗi ô nhục để lịch sử phán xét. Khi xâm chiếm một nước, để làm hài lòng nước khác. Cho dù tổn thất và hy sinh tới sinh mạng của ngay chính dân Trung Hoa. Nhưng chúng lại là một kẻ tham lam vào loại bậc nhất lịch sử nhân loại. Khi trong đầu luôn có ý định xâm chiếm, hoặc thôn tính nhưng nước nào yếu hơn, nhỏ bé hơn nó. Nó sẽ bị "sun vòi" khi gặp phải đối thủ tuy nhỏ, nhưng bất khuất, và sự thật chúng đã không dám bát nạt các nước nhỏ hơn, nhưng khá 'cứng' về cả kinh tế lẫn quân sự. Đội lái xe hút hầm cầu Bình dương đã đứng hết dậy khi bình luận giám khảo đọc đến đây. Họ thể hiện sự mạnh mẽ , hào hùng trong việc đấu tranh bảo vệ chủ quyền trước chính quyền Trung quốc.

   
    Thực tế Việt Nam - Trung Quốc, những điều cần lưu tâm :
     Mấy ngày gần đây mọi người luôn dõi theo mối quan hệ Nga - Ukraine. Chính lúc này đây, chúng ta ngồi lại, để nhìn thấy rằng các mối quan hệ đang và sẽ là một phần đặc trưng trong tương lai gần. Một số điều mà chúng ta phân tích từ những chiến sự nóng nhất, và nhìn chính mình, là cách tôi sẽ tiếp cận ngay sau đây:
     Thứ nhất, Thời điểm mà Liên xô tan rã năm 1991, một chuyên gia có tầm nhìn vượt thời đại, đã phát biểu: Dân gốc Nga sống rải rác khắp các quốc gia thuộc Liên Xô cũ, đây sẽ là một tài sản quý giá nhất cho sức mạnh Nga sau này. Sức mạnh này sẽ có tác dụng khi các đối thủ của nó đe doạ đến sinh tồn, hoặc phá huỷ toan tính trỗi dậy của đất nước Nga. Và thực tế của tầm nhìn 20 năm trước cho đến bây giờ đã trở thành hiện thực. Tất cả các chiến sự gần đây, như Grudia, hay mới đây nhất là Ukraine đều minh chứng cho nhận định đó. Quá dễ cho sự sát nhấp Crime vào Nga, khi mà dân số gốc Nga chiếm một lượng người khá lớn. Đối chiếu với tình hình mới này, chiêm nghiệm vào thực tiễn Việt Nam. Nhiều chuyên gia bắt đầu giật mình, trước thực tế các khu phố Trung quốc có sự manh nha hình thành. Hàng nghìn lao động Trung quốc, đã được nhập cảnh chính thức hoặc không chính thức vào Việt Nam. Một viễn cảnh không xa khi mà các nhà quản lý không lưu tâm vấn đề này. Một thực trạng khá nguy hiểm, các khu phố Trung quốc sẽ tạo tiền đề cho sự xâm nhập, xâm chiếm sau này của chính quyền Trung quốc. 

    Thứ hai, bi kịch của Ukraine hiện nay, phải kể tới sự phụ thuộc quá nặng nề vào nền kinh tế Nga. Không chỉ là nguồn khí đốt, mà từ nông nghiệp, đến công nghiệp, đều phụ thuộc khá lớn vào liên bang Nga. Ukranie muốn thoát Nga, nhưng với những điều viển vông, khác hẳn hoàn toàn với Ba lan. Ba lan xây dựng nền kinh tế tự chủ, trước khi gia nhập EU. Còn với Ukranie thì làm điều ngược lại, họ vẫn phụ thuộc quá nhiều vào Nga, lại muốn gia nhập EU, chắc hẳn sẽ khó lòng mà đạt được thành công như mong muốn. Nói tới điều này, không phải không có lý do, vì xét cho cùng, nền kinh tế Việt Nam. Cũng đang phải phụ thuộc khá nhiều vào Trung quốc. Ngoài những hàng hoá kiểm soát được thôi, đã thấy sự khập khiễng trong mối quan hệ làm ăn này. Chỉ cần nhìn vào hàng hoá nhập và xuất giữa VN - TQ, mọi người đều không khó thấy được rằng, VN chỉ là một dây chuyền trong sản xuất của TQ, hoặc là nơi tiêu thụ một chiều, làm giàu cho chính bản thân Trung quốc. Trong khi đó, chúng lại vơ vét tài nguyên không khắc gì bọn đế quốc xâm chiếm lãnh thổ. Điều này, không phải không ít lần các chuyên gia cảnh báo. Nếu chúng ta không thoát khỏi sự lệ thuộc, và mối quan hệ với chính quyền Trung quốc lận lọng, tráo trở này. Thì trước sau gì, sự thiệt hại với chúng ta sẽ là lớn nhất.


hut ham cau binh duong


     Thứ ba, hầu hết các cuộc nội chiến, ngoài do tác động bên ngoài. Thì nhiều sự tranh giành địa lợi, địa vị cũng là nguyên nhân phát sinh mâu thuẫn. Và mấu chốt của nó chính là tình trạng tham ô tham nhũng nặng nề trong bộ máy chính quyền. Sự tham nhũng nghiêm trọng, không chừa một thứ gì, chính là nguyên nhân làm sự bất mãn của nhân dân tăng cao. Tất cả các nhóm lợi ích chỉ nhìn ở tầm vi mô, mà nhà cầm quyền thiếu đi một người có tầm nhìn xa, hoặc người có khao khát, có hy sinh cho đất nước. Hầu như các quan chức có tư tưởng làm tròn vai, hưởng thụ. Không chịu học tập những lớp tiền bối, sẵn sàng sắn quần cầy cấy với dân. Còn đầu những hình ảnh dám hy sinh cho đất nước, cho dân tộc? Nếu không có tầm và tâm thì chắc chắn người dân một ngày xa lánh. Đó là sự cảnh báo, không chỉ các chuyên gia, mà còn từ chính những người đứng đầu đất nước.
 
    Thế chiến thứ 3 sẽ không còn là dự báo, mà nó đã và đang manh nha xuất hiện, chỉ là chọn thời điểm thích hợp. Thì sự thể hiện mới triệt để và thảm khốc mà thôi. Trong thời điểm manh nha này, Việt Nam cần phải tỉnh táo, và kiên định cùng với sức mạnh toàn dân. Chúng ta sẽ luôn chọn giải pháp hoà bình trong mọi phát sinh tranh chấp. Nhưng cũng phải tự lực, tự cường, và đặc biệt là dám đương đầu với chiến tranh - dù rằng chúng ta luôn không muốn và từ xưa đến nay cũng không phải là quốc gia đi xâm lược. Nhưng để đương đầu với nó, thì việc đầu tiên chúng ta phải làm mới chính mình, từ rèn luyện đạo đức, thay đổi hệ tư tưởng, luôn phục vụ nhân dân làm đầu (không chỉ nói theo phong trào mà phải có hành động thiết thực), đến việc phòng chống tham nhũng sâu rộng... Sau đó là chuyển hoá tích cực sang nền kinh tế tự cường dân tộc. Nhật bản chính là nước chúng ta cần có sự học tập về hệ tư tưởng trong việc giáo dục, cũng như quản lý đất nước. Một khi lớn mạnh, một khi đoàn kết, thì cho dù thế lực ngoại xâm có mạnh đến đầu. Cũng không thể đánh bật chúng ta ngay trên mảnh đất và lãnh hải của chúng ta được.
 



Hoàng Kiên - PV Đô thị (tổng hợp bài 1 - tại vòng chung kết công ty)

Các tin khác